ĐÂY CHỈ LÀ TRANG BLOG CÁ NHÂN,KHÔNG ĐẠI DIỆN CHO TÔN GIÁO HAY ĐOÀN THỂ NÀO.CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ VÀO XEM

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

HÀI HƯỚC MỘT CHÚT...

Thánh PhêRô và Tiên tri MôiSen đi câu cá
BÂY GIỜ MỚI CHẾT
Có một ông Trùm họ trong một lần đi ăn, xui một cái lại quên tiền ở nhà, sau khi ăn xong mới biết là mình quên tiền liền dùng kế: "Tẩu Vi Thượng Sách".
Chạy được 1 đoạn thì bị bọn bảo kê đuổi kịp. Biết mình gặp nguy hiểm Ông ngẩng mặt lên trời than:
- Chúa ơi ! con chết mất !
Bất chợt trên trời vọng xuống 1 tiếng nói lạ:
- Yên tâm con chưa chết đâu. Bây giờ con hãy cầm cục đá kia ném vào đầu thằng trùm bảo kê đi!
Như bắt được vàng Ông Trùm mừng rỡ làm theo lời nói ném cục đá vào trúng đầu thằng trùm bảo kê.
Vừa làm xong thì trên trời lại vọng xuống tiếng nói :
- Đấy đấy bây giờ con mới chết

LUẬT SƯ VÀ KỶ SƯ:
Một kỹ sư Việt nam qua đời. Linh hồn anh ta tìm đến cổng thiên đàng. Thánh Phêrô xem qua hồ sơ thấy anh ta đã từng “rút ruột công trình” nên phán:
- Cậu là kỹ sư ở Việt nam à? Cậu đến nhầm chỗ rồi.

Hồn anh kỹ sư buồn rầu tìm đến cửa địa ngục. Tất nhiên là địa ngục thì chẳng từ chối ai cả. Chẳng bao lâu, anh kỹ sư thấy rất khó chịu về tiện nghi dưới địa ngục, anh ta bắt đầu thiết kế thang máy và điều hòa không khí. Một thời gian sau, địa ngục có cả thang máy, điều hòa và hố xí tự hoại nữa. Mọi người rất yêu quý anh.
Một ngày kia Thượng Đế phone xuống hỏi chuyện Quỷ Sa tăng:
- Này anh bạn, tình hình dưới ấy thế nào?
- Ồ, cảm ơn ngài. Dưới này vừa nhận được một kỹ sư khoảng 6 tháng nay, bây giờ hay lắm, đã có cả thang máy và điều hòa không khí rồi.
- Cái gì? Phêrô lại nhầm lẫn rồi. Sao lại để cho kỹ sư xuống dưới đấy? Cậu gửi ngay cái thằng kỹ sư ấy lên đây cho tôi.
- Ồ không, thưa ngài. Cái gì chứ việc đó thì không thể được. Có kỹ sư thích lắm.
- Này, có làm hay không thì bảo. Tôi khởi kiện anh ngay bây giờ.
- Ha ha ha. Thích kiện hả? Trên ấy làm gì có thằng Luật sư nào đâu mà đòi kiện với chả cáo.

'Thượng đế và Satan' tranh của Corrado Giaquinto (Bảo tàng Vatican)
Bây giờ phải làm sao đây ?

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

CHÚC MỪNG THẦY PHÓ TẾ GIUSE BÙI QUANG MINH.SJ


 Thầy Phó Tế Giuse Bùi Quang Minh,SJ ( giữa )
Thầy Minh hiện đang phục vụ trong Dòng Tên Việt Nam



Bà Maria Cao Thị Yên Thủy,thân mẫu Thầy Phó Tế Giuse Bùi Quang Minh
Thầy Minh cùng thân mẫu

BLOG NGƯỜI GIÁO DÂN HÂN HOAN CHÚC MỪNG THẦY PHÓ TẾ GIUSE BÙI QUANG MINH
Tham khảo về Dòng Tên Việt Nam tại ĐÂY (click vào chử ĐÂY )
Ảnh tư liệu gia đình:
Thầy Minh ( X ) cùng các bạn học lớp 12 A4 Trung Học Vũng Tàu
Thầy Minh ( X ) trong một chuyến dã ngoại cùng các bạn học tại núi Bửu Long
Thầy Minh( X )và Lương Hoàng Yến(Y ) con gái Blogger Michel Luong.

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

BÀI THƠ VỀ " MẸ " CỦA ĐỖ TRUNG QUÂN

Nói đến mùa Vu Lan mà không nhắc đến bài thơ " MẸ " của Nhà thơ Đỗ Trung Quân là một sự thiếu sót.
Bài thơ này đã đi sâu vào lòng người đọc như một mũi tên cắm vào lương tâm của chúng ta.Ta đau đớn thức tỉnh khi chợt nhìn thấy mình trong đó.
MẸ
Con sẽ không đợi một ngày kia…
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi bao giờ?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài lên áo cho con một nụ bạch hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình?

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao nhiêu người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập cả tâm hồn
đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà ta vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngả nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như nụ bạch hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
…sẽ tới…!

( Thơ Đỗ Trung Quân )




Đừng bỏ Mẹ một mình...


Hình ảnh : Michel Luong

NGHĨ VỀ NGÀY VU LAN THÁNG 7

Tháng Bảy Âm lịch bên tôn giáo bạn dành riêng để báo hiếu Cha Mẹ hay còn gọi là Lễ Vu Lan.Chúng ta hãy tìm hiểu ngày Lễ này qua bài viết của bạn A.N ( pháp danh Chơn Hiền )
Hằng năm, Phật giáo có 4 ngày Rằm lớn vào các tháng Giêng( rằm Thượng ngươn),  rằm tháng Tư (tức Lễ Phật Đản sinh),  rằm tháng Bảy ( Lễ Vu Lan) và Rằm tháng Mười( Hạ ngươn) Nhưng có lẽ Rằm tháng Bảy là ngày Rằm được rất nhiều Phật tử cũng như người dân xem trọng và tham gia tổ chức cúng tế nhiều nhất. Vu lan là gì? Vu Lan hay nói đủ là Vu Lan bồn có nguồn gốc từ chữ phạn Ullambana, dịch sang Hán ngữ là Giải đảo huyền, tức là gỡ khỏi nạn treo ngược–theo nghĩa tiếng Việt. Mà hiểu rộng ra là nhờ vào sự thành tâm chú nguyện của Thập phương chư Tăng mà chúng ta có thể cứu được cha mẹ, tổ tiên và những vong linh khác được siêu thoát .Theo Phật thoại: Tôn giả Mục Kiền Liên là một trong những đệ tử xuất chúng của Ðức Phật. Dù đã là một bậc A la hán, đệ nhất thần thông nhưng không vì thế mà Ngài quên đi nghĩa vụ của một người con đối với cha mẹ. Một lần, dùng tuệ nhãn quan sát khắp “bốn phương tám hướng” Tôn giả Mục Kiền Liên thấy mẹ mình (là bà Thanh Ðề) đang là tội đồ trong ngục A tỳ, thân thể gầy héo, xanh xao, chỉ còn da bọc xương, khổ đau khôn xiết. Dù biết đó là do kết quả của thói tham lam, độc ác, sự dối trá từ thuở sinh thời mẹ đã gây nên, nhưng Ngài vẫn không khỏi thương xót. Dùng thần thông của mình, Tôn giả Mục Kiền Liên mang cơm dâng lên mẹ. Nhưng, do nghiệp ác quá lớn nên bát cơm bà Thanh Ðề cầm trên tay bỗng hoá thành lửa đỏ. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Ngài rất đau lòng, về bạch lại với Phật, mong Ðức Phật cứu vớt để linh hồn mẹ mình được siêu thoát. Cảm động trước tấm lòng hiếu nghĩa của Tôn giả Mục Kiền Liên, Ðức Phật đã chỉ cách để Ngài có thể cứu vớt được mẹ ra khỏi kiếp ngạ quỉ Theo lời Phật dạy, nhằm ngày Rằm tháng Bảy, Tôn giả Mục Kiền Liên lập bồn Vu Lan (chậu đựng đồ lễ cúng dàng),sửa soạn phẩm vật cúng dường Chư Tăng, Nhờ lực gia trì của chư Tăng, Ni phụ giúp cho mẹ Ngài chuyển đỗi tâm ác, thoát khỏi kiếp ngạ quỷ. Các vong linh khác cũng nhờ phúc lành của Chư Tăng mà thoát khỏi địa ngục.. Noi gương hiếu đễ của Tôn giả Mục Kiền Liên, ngày này là ngày gợi lại lòng hiếu thảo của người con Phật.nên gọi là ngày báo hiếu., ngày nay học theo gương của Ngài. thường những khi tụng kinh ta hay niệm "Nam mô Đại hiếu Mục Kiền Liên Bổ tát" là vậy. Hàng năm, cứ đến ngày Rằm tháng Bảy các tín đồ, Phật tử khắp nơi lại tưng bừng tổ chức ngày lễ Vu Lan với tín tâm cầu nguyện cho cha mẹ, ông bà, tổ tiên mình sẽ được thoát khỏi tội đồ, nương theo đó những vong linh khác cũng được siêu sinh, nên dân gian cũng gọi là ngày “ xá tội vong nhân”
Ngày lễ Vu Lan là dịp “nhắc nhở” các thế hệ con cháu chúng ta nhớ tới công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ, ông bà, tổ tiên cũng như những đóng góp to lớn của các anh hùng dân tộc, những người có công với đất nước. Ðồng thời giúp chúng ta tiếp cận được những ý nghĩa giáo dục đầy nhân bản của văn hoá Phật giáo đó là “Từ, bi, hỷ, xả”, “vô ngã, vị tha”, “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ người trồng cây”...
Không riêng gì với mỗi Phật tử chúng ta, lễ Vu Lan mở ra cả một mùa báo ân, báo hiếu. Báo hiếu ở đây là báo hiếu đối với cha mẹ, không chỉ ở kiếp này mà còn ở nhiều kiếp khác, bởi Phật giáo luôn nhìn nhận con người trong mối tương quan nhân quả, trong vòng nghiệp báo luân hồi. Và cũng chính vì nhìn nhận dưới góc độ đó mà hết thảy mọi chúng sinh trong xã hội đều có mối tương quan với nhau. Ðiều này dẫn đến việc chúng ta phải mở rộng phạm vi đền ân ra tất cả chúng sinh. “Phổ độ chúng sinh”, “cứu nhân, độ thế”, “xá tội vong nhân” nhờ vậy mà được hình thành. Người Việt cử hành lễ Vu Lan nhằm giải tội cho người chết, cầu phúc cho người sống. Ðiều đặc biệt đáng chú ý là ngoài việc cầu siêu cho gia tiên, người Việt còn có lễ cầu siêu cho các cô hồn, u hồn của người khi tại thế đã thất cơ lỡ vận, phiêu bạt bơ vơ, không nơi nương tựa và chịu nhiều oan trái trong xã hội... bằng việc đọc bài văn tế cô hồn trong khi hành lễ. Vậy là tục cúng các cô hồn của người Việt đã giao hoà với tinh thần cứu khổ cứu nạn, cứu nhân, độ thế của nhà Phật làm cho lễ Vu Lan thêm phần phong phú và sống động.
Ngày Rằm tháng 7 còn được gọi là Ngày Phật Hoan  Hỷ, Ngày Tự Tứ bởi ngày nầy đánh dấu kết thúc 3 tháng Chư Tăng khép mình hành trì giới luật và tu tập tinh tấn rốt ráo. Còn Tự tứ là gì? Tự tứ là một thuật ngữ của Phật giáo. Tiếng Phạn là Pravaranà (Bát Thích Bà) cách dịch cũ là Tự tứ, cách dịch mới là Tùy ý. Buổi lễ này được diễn ra vào ngày cuối cùng của 3 tháng an cư kiết hạ, theo luật tiền an cư là ngày 16 tháng Bảy, hậu an cư là ngày 16 tháng Tám, ngày đó mọi người tự nêu ra các tội lỗi mà mình đã phạm phải trước mặt các vị Tỳ kheo khác, và tự sám hối, nên gọi là Tự tứ. Còn gọi là Tùy ý, vì là tùy theo ý của người khác mà nêu ra các lỗi mình phạm phải, nên gọi là Tùy ý. (Từ Điển Phật Học Hán Việt trang 1447) .. Đây là một buổi lễ mà chư tăng, ni sau 3 tháng an cư kiết hạ, ai có lỗi lầm gì phải tự phát lồ sám hối trước đại chúng. Hoặc đại chúng thấy, nghe, hay nghi vị nào đó có phạm tội lỗi, thì có thể chỉ bảo cho vị đó sám hối.
Quả đây là một tinh thần tự giác cao độ của đạo Phật. Thông thường, ai cũng che đậy những lỗi lầm của mình, ít ai  dám phơi bày cái lỗi lầm của mình cho người khác biết. Bởi thế có câu: “Xấu che, tốt khoe.”
Ngược lại, đằng này chư tăng, ni không vì tự ái bản ngã cá nhân, mà tự thổ lộ những điều sái quấy của mình trước mặt mọi người. Bởi do sự thành thật chỉ lỗi cho nhau trong tinh thần hòa ái, tương kính, nên chư Phật trong mười phương hết thảy đều hoan hỷ. Do đó, nên ngày này còn gọi là Ngày Phật hoan hỷ là như thế.
Ngày Vu Lan với tục gắn hoa hồng.
Tục cài hoa hồng vào mùa Vu Lan báo hiếu bắt đầu ở nước ta vào năm 1962, xuất phất từ câu chuyện khi thiền sư Nhất Hạnh sang Nhật Bản và được các sinh viên Nhật Bản cài lên áo một bông hoa Cẩm chướng màu trắng trong Ngày Mẹ (Mother’s day) của người Nhật Bản. Năm đó, thiền sư Nhất Hạnh phổ biến đoản văn “Bông hồng cài áo” về tục lệ cài hoa lên áo của người Nhật Bản như sau:
"...Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ ( Mother"s Day ) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng.Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan”
Từ năm 1962, các Chùa tổ chức lễ Vu Lan thường kèm theo buổi lễ gắn hoa lên áo tặng cho các Phật tử. Màu hoa hồng tượng trưng cho những ai còn mẹ và hoa trắng dành cho người không còn mẹ đã đi vào lòng người con Phật với bao niềm hạnh phúc và nhớ thương từ đấy.
 Ý nghĩa ngày Lễ Vu Lan và sự kính tin của người dân Việt cũng như Phật tử rất đáng trân trọng và sẽ càng được trân trọng biết mấy nếu được chúng ta thực hiện trong tinh thần của một người con Phật, hành lời Phật dạy một cách đúng Chánh Pháp, sẽ đẹp hơn lên trong mắt mọi người nếu không bị những lệ tục từ xưa mang màu sắc mê tín, rườm rà như cỗ bàn linh đình và hóa vàng mã cho người chết một cách lãng phí, vô ích như đa số người vì thiếu hiểu biết đã tưởng đấy là một trong những cách thể hiện gương hiếu hạnh của Phật giáo. Mong sao dần dần những hủ tục nầy sẽ được xóa bỏ trong cộng đồng, và ngày lễ Vu Lan, ngày Rằm tháng Bảy  sẽ đẹp lên bội phần trong đời sống tinh thần của người  dân Việt.
                                                                                        AN_18/08/2013.


Bên Giáo hội Công Giáo chúng ta,sự cầu nguyện cho linh hồn những người đã mất được tiếp diễn hằng ngày qua các Thánh Lễ.Đặc biệt chọn ngày 02 tháng 11 trong năm để tưởng nhớ đến linh hồn những người đã khuất,người thân hay ông bà cha mẹ đã qua đời.Ngày đó được gọi là LỄ CÁC ĐẲNG

Lễ Các Đẳng (hoặc "Lễ Các Đẳng Linh Hồn", "Lễ cầu cho các tín hữu đã qua đời") là một ngày lễ quan trọng trong Kitô giáo Tây phương, chủ yếu là Giáo hội Công giáo Rôma, được cử hành vào ngày 2 tháng 11 hằng năm, ngay sau ngày Lễ Các Thánh. Một số giáo hội thuộc cộng đồng Anh giáo và các giáo hội Công giáo Cổ cũng cử hành lễ ngày.
Theo giáo lý của Giáo hội Công giáo Rôma, linh hồn của các Kitô hữu khi chết sẽ phải chịu các án phạt cho những tội lỗi mà họ đã phạm khi còn sống ở trần gian. Tùy theo sự phán xét của Thiên Chúa, nếu trọng tội thì họ sẽ bị phạt vào hỏa ngục mãi mãi, nhưng nếu tội nhẹ thì bị đưa vào tình trạng thanh tẩy gọi là luyện ngục, sau khi thanh tẩy hết tội lỗi sẽ được lên Thiên đàng. Không ai biết rõ thời gian mà một linh hồn phải thanh tẩy là bao lâu, nhưng tín hữu Công giáo tin rằng, người còn sống ở trần gian hoặc người đã được lên thiên đàng đều có thể hiệp thông xin Thiên Chúa xá tội và giảm án phạt cho các linh hồn ở luyện ngục bằng việc cầu nguyện và xin lễ. Việc này có thể làm bất cứ lúc nào nhưng ngày Lễ Các Đẳng là hoạt động trọng thể cao điểm.
Trong ngày Lễ Các Đẳng, tín hữu thường đi tham dự Thánh lễ, viếng nhà thờ, đọc kinh cầu nguyện tại nghĩa trang.
( Theo WIKIPEDIA )


( NGƯỜI GIÁO DÂN )

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

CÂU CHUYỆN NHÂN QUẢ TẠI ĐẠI HỌC STANFORD NĂM 1892

Đây là một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại trường đại học Standford
Một sinh viên 18 tuổi đang cố xoay sở để trả học phí.  Cậu mồ côi và không biết nhờ cậy vào ai để xin tiền. Rồi cậu nghĩ ra một cách thật hay ho. Cậu và một người bạn quyết định tổ chức một buổi hoà nhạc tại trường để gây quỹ kiếm tiền trả học phí cho cả hai.
Họ tìm đến nhà dương cầm nổi tiếng Ignacy J. Paderewski.  Ông bầu của nhạc sĩ yêu cầu phải các cậu phải đảm bảo thanh toán một khoản thù lao là 2.000$ cho buổi độc tấu dương cầm.  Giao kèo được thoả thuận và hai cậu sinh viên bắt tay tổ chức để buổi biểu diễn được thành công.
Ngày trọng đại đó rồi cũng đến.  Paderewski biều diễn tại Standford.  Nhưng không may, hai bạn trẻ không thể xoay sở để bán hết số vé.  Tổng số tiền mà họ thu được chỉ vỏn vẹn 1.600 $.  Thất vọng, họ tìm đến Stanford để giải thích hoàn cảnh của họ.  Hai cậu sinh viên trao hết 1.600 $ cho Paderewski cùng tấm chi phiếu 400 $ cho khoản tiền còn thiếu với lời hứa rằng họ sẽ tranh thủ thanh toán tấm séc này sớm nhất..
Paderewski nói, “Không, việc này không thể chấp nhận được.”  Ông xé tấm chi phiếu, đưa lại 1.600 $ cho hai cậu sinh viên và nói: “Đây là 1.600 $. Hãy thanh toán mọi chi phí mà các bạn còn thiếu nợ, giữ số tiền mà các bạn cần để thanh toán học phí,  tôi chỉ lấy phần tiền còn dư.” Hai cậu sinh viên ngạc nhiên và rối rít cám ơn Paderewski.
Nó chỉ là một nghĩa cử nhỏ bé thể hiện một tấm lòng tử tế, nhưng rõ ràng cho thấy rằng Paderewski là một con người có nhân cách lớn.

Tại sao ông ta phải giúp hai thanh niên mà ông chẳng hề quen biết.  Chúng ta ai cũng tình cờ gặp những tình huống như vậy trong đời mình. Và hầu hết chúng ta chỉ nghĩ:  “Nếu giúp họ, chuyện gì sẽ xảy ra cho ta?” Nhưng những con người vĩ đại thì lại nghĩ rằng: “Nếu ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra cho họ?”  Họ giúp và không mong có sự đền đáp.  Họ làm điều  đó vì họ cảm thấy rằng đó là một việc  đúng cần phải làm.
Paderewski sau đó trở thành Thủ tướng của Ba Lan. Ông là một nhà lãnh đạo tài ba nhưng không may,  chiến tranh Thế giới xảy ra, Ba Lan bị tàn phá.  Hơn 1,5 triệu người dân trong nước lâm vào cảnh đói và không có tiền để cung cấp cái ăn cho họ.  Paderewski không biết cầu cứu ở đâu,  ông quyết định tìm đến Tổ chức  Cứu trợ Lương thực Hoa Kỳ để xin giúp đỡ. Lãnh đạo của tổ chức này  lúc bấy giờ là Herbert Hoover, sau này trở thành Tổng thống Hoa Kỳ. Hoover đồng ý giúp và nhanh chóng gửi hàng tấn ngủ cốc để cứu đói cho người dân Ba Lan.


Tổng Thống Hoa Kỳ HERBERT HOOVER
Thảm họa được đẩy lùi. Thủ Tướng Paderewski cảm thấy nhẹ nhõm. Ông  quyết định sang Mỹ gặp Hoover để đích thân cảm ơn. Khi Paderewski bắt đầu nói lời cảm ơn  Hoover vì nghĩa cử cao thượng của ông, thì Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi, thưa  Thủ Tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ câu chuyện này, nhưng vài năm trước, ngài đã giúp  hai cậu sinh viên trẻ tuổi tiếp tục học đại học tại Hoa Kỳ, và tôi là một trong hai  sinh viên ấy.”
THẾ GIỚI NÀY ĐÚNG THẬT LÀ TUYỆT VỜI, KHI BẠN CHO ĐI THỨ GÌ, BẠN SẼ NHẬN LẠI ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU TƯƠNG TỰ. 
( Internet )

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY

Chuyện thứ nhất:
Có những đôi bạn trẻ ngày nay cứ lao đầu vào làm việc một cách bất kể sức khỏe hay hạnh phúc cá nhân,viện dẫn lý do là phải lo cho tương lai mình hay con cái về sau.Họ quên rằng sức khỏe của mình cũng rất quan trọng,có ai hào hứng khi phải sống chung với một người chồng hay một người vợ trẻ cứ suốt ngày lao đao vì bệnh tật.Bửa cơm chung gia đình cũng không có,âu yếm nhau thì thật là hàng hiếm ! Một ngày nào đó hạnh phúc gia đình sẽ đội nón ra đi thế thì đồng tiền mình kiếm được để dùng vào việc gì ?
Phải biết sắp xếp công việc cho hợp lý,phải biết chính xác mình cần và đang có được cái gì trong đời sống,dung hòa trong công việc với hạnh phúc gia đình.Thà cùng nhau ngồi gặm một ổ bánh mì không còn hơn là mỗi người một dĩa cơm sườn mà mạnh ai nấy nuốt.

Tình tới...già !
Chuyện thứ hai:
Hôm rồi đi dự tiệc mừng một vị tân Linh Mục vừa mới nhậm chức tại Nhà Xứ Vũng Tàu,chợt có một nử tu trẻ dòng Phao-Lô tiến đến lại gần mình và nói " Bố không nhận ra con sao ?"Chúa ơi ! mình thật ngỡ ngàng...Hoàn toàn không nhớ gì hết.Vị Soeur ấy sau này mới kể:" cách nay cũng hơn 10 năm,trong một lần con sinh hoạt với các em thiếu nhi trong Giáo xứ,bố có đứng xem và nói rằng bố ước ao có một đứa con gái đi tu.Con nói " bố nhận con làm con đi " thế là bố nhận lời,sau đó con đổi đi phục vụ tại một nơi thật xa xôi nên bố và con thất lạc tin tức nhau từ đó.Có đôi lần về Vũng Tàu để kiếm bố nhưng không biết bắt đầu từ nơi đâu?Nay tình cờ bố con mình gặp lại,con rất là vui...."
Cái trí nhớ mình thật tồi tệ,chắc có lẽ trong thời gian đó mình vẫn còn xoay tròn trong công việc cơm áo gạo tiền nên quên bẵng đi.Thôi thì việc xãy ra này cũng rất tốt,cũng là một sự sắp xếp của Thiên Chúa.Có một đứa con gái đi tu chẵng là quá hay đó sao ?
Nghĩa nử đang phục vụ trong một Giáo xứ truyền giáo trên vùng cao nguyên.Hứa Tết này sẽ về thăm và câu chuyện li kỳ này sẽ vẫn còn tiếp tục.....
Các nử tu Dòng Phao Lô Vũng Tàu ( ảnh minh họa )
Chuyện thứ ba :
Người Mẹ là người chúng ta chạy đến đầu tiên khi cần đến sự chở che hay cầu xin một điều gì đó. Đức Mẹ trong Thiên Chúa Giáo hay Phật Bà Quan Âm nơi Phật Giáo đều đem đến một sự bằng an trong tâm hồn khi chúng ta chiêm ngắm,nguyện cầu.Mọi lễ nghi tôn giáo nào liên quan đến Mẹ thì thường tín hữu đến tham dự rất đông như những người con chạy về bên Mẹ vậy.Vì thế mưa tầm tã ngay giờ Thánh lễ chiều ngày mừng kính Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời tại Giáo xứ Vũng Tàu cũng không ngăn cản được các con về bên Mẹ.Nhà Thờ đông đến mức kỷ lục,thân áo ướt đẫm nước mưa nhưng lòng ấm cúng vô cùng.
Chuyện thứ tư

NGHE VÀ CẢM THÔNG
Chỉ cần đôi lời chia sẻ bạn cũng có thể khiến người đối diện vui vẻ cả ngày.Chất chứa nhiều làm lòng nặng trĩu,cất gánh nặng giùm bạn cũng làm cho chính mình nhẹ nhàng không kém.

Chuyện thứ năm
Chúng ta ngồi đây xem được những tấm ảnh này là chúng ta đã giàu hơn 80% số người còn lại trên hành tinh.Xin hãy chia sẻ cho họ nếu có thể

Ảnh và lời bình:Michel Luong 

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI-LỄ TRỌNG


ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI TRONG HỘI HỌA
Hình ảnh Đức Mẹ Maria trong hội họa nhiều vô số kể, tuy nhiên, hầu hết đều đi kèm với hình ảnh Chúa Hài Đồng hay với biểu tượng về Công cuộc Cứu chuộc của Chúa Giêsu, và thường xuất hiện như một biểu tượng của “lòng mẹ”, của “tình mẫu tử”. Dường như chỉ trong chủ đề "Truyền tin", chủ đề "Đức Mẹ hồn xác lên trời", và chủ đề "Đức Mẹ Vô nhiễm Nguyên tội" mới có những ngoại lệ, và mang những ý nghĩa đặc biệt.
Chủ đề "Truyền tin" xuất hiện trong hội họa khá sớm. Theo các sử gia nghệ thuật, Icon Byzantium đầu tiên thể hiện chủ đề này ra đời vào khoảng thế kỷ thứ IV. Còn chủ đề "Đức Mẹ hồn xác lên trời" và chủ đề "Đức Mẹ Vô nhiễm Nguyên tội" thì mãi đến thế kỷ XV mới xuất hiện. Lý do của sự muộn màng này, có lẽ, mọi người Công giáo đã biết rõ (ở đây tôi không nhắc lại). 
Theo nhiều sử gia nghệ thuật, bức tranh đầu tiên có chủ đề "Đức Mẹ hồn xác lên trời" chính là một tác phẩm khổ nhỏ (30.3 x 45.7 cm) vẽ bằng tempera (bột màu pha lòng trắng trứng) trên nền gỗ dát vàng của Sano di Pietro (1406-1481) sáng tác trong khoảng thời gian từ 1447-1452, hiện đang được lưu giữ tại bảo tàng Lindenau, Altenburg. Dưới đây là ảnh tác phẩm:
"Đức Mẹ hồn xác lên trời", tempera trên gỗ dát vàng, vẽ năm 1447-1452, của  Sano di Pietro
Tuy được xem là tác phẩm tiêu biểu của nghệ thuật Gothic phương Tây, gần với tự nhiên và giàu tính trang trí, nhưng tác phẩm này của Sano di Pietro vẫn còn mang đậm dấu ấn ảnh hưởng ngôn ngữ biểu tượng phương Đông của nghệ thuật Byzantium. Cần phải biết điều này mới có thể "giải mã" thông điệp của tác phẩm. Ngày nay, khi xem tác phẩm này, chúng ta dễ có cảm tưởng họa sĩ đang vẽ cảnh các thiên thần đang xuống đón Đức Mẹ về trời. Và, cái "vật thể" có hình ô-van mà Đức Mẹ đang ngồi trong đó, có vẻ như là một "phương tiện" di chuyển đặc biệt...! Thực ra, đây là một biểu tượng cách điệu từ hình ảnh trái hạnh nhân. Trong nền văn hóa Do Thái (ảnh hưởng sang văn hóa Ý) cây hạnh nhân là biểu tượng của sự sống, và trái hạnh nhân là biểu tượng của tình yêu, của sự kiên trinh. Liên hệ từ biểu tượng này, chúng ta dễ hiểu, không phải tác giả đang thể hiện hình ảnh Đức Mẹ lên trời, mà đang thể hiện tình cảm tôn vinh Đức Mẹ ở ý nghĩa gắn liền với sự sống trường tồn, với tình yêu cao cả và bất diệt...- một tình cảm vượt qua sự sống-chết và các giới hạn trần tục...
Từ thời Phục hưng, hình ảnh Đức Mẹ hồn xác lên trời đã trở thành nguồn cảm hứng lớn cho các nghệ sĩ, và từ đó, rất nhiều kiệt tác đã ra đời. Theo nhiều nhà phê bình nghệ thuật, và một số nhà thần học, sự lên ngôi của chủ đề "Đức Mẹ hồn xác lên trời" không thuần túy chỉ là sự lên ngôi của một niềm tin tôn giáo, mà còn đánh dấu sự chiến thắng của chủ nghĩa nhân văn Phục hưng - hình ảnh Đức Mẹ hồn xác lên trời trở thành nguồn an ủi và hy vọng lớn lao của con người...
Trong rất nhiều kiệt tác thể hiện chủ đề "Đức Mẹ hồn xác lên trời", trước hết, có lẽ phải kể đến tác phẩm của Titian (1488/1490 – 1576) vẽ trong khoảng thời gian từ 1516-1518.
"Đức Mẹ hồn xác lên trời", sơn dầu trên gỗ, khổ 690 x 360cm, vẽ năm 1516-1518, của Titian
Ngày 19 tháng 5 năm 1518, Titian lắp đặt tác phẩm "Đức Mẹ hồn xác lên trời" của mình lên tường chính gian Thánh Vương cung Thánh đường Santa Maria Gloriosa dei Frari, ở Venice, và ngày này đã được xem là một sự kiện trọng đại, đi vào sử sách của thành phố này. Bức tranh ngay tức khắc nhận được sự chú ý, tưởng thưởng của các tầng lớp công chúng. Đặc biệt, theo các sử gia nghệ thuật, sự hoành tráng và vẻ quyến rũ của nó, đã gần như ngay tức khắc xác lập niềm tin nơi mọi người về tín điều "Đức Mẹ hồn xác lên trời"- một chủ đề vẫn còn gây tranh cãi trong bản thân Giáo hội Công giáo đương thời...
Vương cung Thánh đường  Santa Maria Gloriosa dei Frari, ở Venice với tác phẩm "Đức Mẹ hồn xác lên trời" của Titian
Đã có rất nhiều nhà phê bình viết về tác phẩm của Titian, chủ yếu xoay quanh vấn đề Titian đã xử lý bố cục và phối màu tác phẩm xuất sắc như thế nào để hòa nhập tác phẩm vào không gian kiến trúc Gothic của Vương cung Thánh đường Santa Maria Gloriosa dei Frari, và tạo nên cảm giác hoành tráng... Đây là một đề tài khá thú vị, nhưng sẽ rất dài dòng, nên tôi sẽ quay lại vào dịp khác. Ở đây, tôi chỉ dừng lại ở ghi chú: Trong lịch sử nghệ thuật Công giáo, tác phẩm này của Titian được xem là biểu tượng ngợi ca hồn nhiên về Đức Mẹ trong hình ảnh Người huy hoàng về trời dưới sự đón nhận của Thiên Chúa... Và, thành công của tác phẩm, đã được xem là nguồn khích lệ để bao nhiêu họa sĩ khác lao vào chủ đề "Đức Mẹ hồn xác lên trời"... Sau tác phẩm của Titian, "Đức Mẹ hồn xác lên trời" của Rubens (1577 - 1640) vẽ năm 1620, hiện đang được đặt tại bảo tàng Kunsthistorisches, Vienna, cũng được xem là một tác phẩm bất hủ về chủ đề này…
"Đức Mẹ hồn xác lên trời", 1620, sơn dầu trên vải, khổ 458 x 297 cm, của Rubens
Tuy nhiên, nổi tiếng nhất, có lẽ là tác phẩm dưới đây của Murillo (1617-1682)
"Đức Mẹ hồn xác lên trời", 1680, sơn dầu trên vải, khổ 195 x 145 cm, của Bartolomé Esteban Murillo (1617-1682), The Hermitage, St. Petersburg
Nổi tiếng nhất - hiểu theo nghĩa được công chúng đón nhận rộng rãi nhất – có lẽ do sự dung dị của tác phẩm và sự dịu dàng, thanh thoát nơi bản thân hình ảnh Đức Mẹ Maria...
Nhân thể, xin lưu ý, Murillo cũng là họa sĩ vẽ rất nhiều tranh về chủ đề “Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội”. Dưới đây là ba tác phẩm tiêu biểu của ông về chủ đề này:
“Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội”, 1645-1655, sơn dầu trên vải, khổ 235 x 196 cm, The Hermitage, St. Petersburg
“Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội”, 1665-1670, sơn dầu trên vải, khổ 206 x 144 cm, Museo del Prado, Madrid
“Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội”, c. 1678, sơn dầu trên vải, khổ 274 x 190 cm, Museo del Prado, Madrid
Rất nhiều người, trong đó có tôi trước đây, đã nhầm lẫn những bức tranh này là tranh thể hiện chủ đề “Đức Mẹ hồn xác lên trời”! Chúng có vẻ giống nhau quá!
Để phân biệt, xin lưu ý vài chi tiết:
Thứ nhất, hình ảnh Đức Mẹ trong tranh “Đức Mẹ hồn xác lên trời”, thường có dáng dấp như vươn lên đón nhận hồng ân từ Thiên Chúa, còn trong tranh “Đức Mẹ Vô nhiễm Nguyên tội”, Người như thu mình lại trong dáng dấp một trinh nữ khiêm cung…
Thứ hai, trong tranh chủ đề “Đức Mẹ Vô nhiễm Nguyên tội”, dưới chân Đức Mẹ, thường, có hình ảnh một vầng trăng khuyết. Đây là hình ảnh nhằm minh họa lời trong sách “Khải huyền” của Thánh Gioan: “Rồi có một điềm lớn xuất hiện trên trời: một người phụ nữ mình khoác áo mặt trời, chân đạp mặt trăng và đầu đội triều thiên 12 ngôi sao." (Kh 12, 1)(*).
( Nguyên Hưng-facebook )
(*) Theo các nhà Chú giải học (hermeneutics):

- “Áo mặt trời”: được bao bọc bởi Thiên Chúa (Thiên Chúa là ánh sáng).
- “Chân đạp mặt trăng”: “mặt trăng”, trong văn hóa Tây phương là biểu tượng cho người nữ (Tiếng Latinh phân biệt mặt trăng “Luna” giống cái; mặt trời “Sol” giống đực. Tiếng Pháp cũng có phân biệt tương tự: mặt trăng “la Lune”, giống cái; mặt trời “le Soleil“, giống đực.). Như vậy “Chân đạp mặt trăng” có ý nghĩa của một sự vượt qua, sự đứng bên trên thân phận người nữ bình thường (vốn mắc tội Tổ tông)…
- “Đầu đội triều thiên 12 sao”: Đức Mẹ được tôn vinh bởi Giáo hội (“đội triều thiên”: sự tôn vinh; “số 12” tượng trưng cho Giáo hội).
AVE MARIA