ĐÂY CHỈ LÀ TRANG BLOG CÁ NHÂN,KHÔNG ĐẠI DIỆN CHO TÔN GIÁO HAY ĐOÀN THỂ NÀO.CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ VÀO XEM
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÀI VIẾT HAY. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÀI VIẾT HAY. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

NGƯỜI TÌNH 100 NĂM

Ông ra công viên tập dưỡng sinh và kết thân với một bà cụ kém hơn ông 2 tuổi,lúc đó tuổi ông vừa tròn 100.Họ đều đặn bên nhau mỗi buổi sáng như một cặp tình nhân . Có một điều ông không thích là bà ưa cằn nhằn ông về cái tật hay quên đội nón khi đi ra sương sớm.Một hôm bà bị đột quỵ,sống luôn đời sống thực vật không bao giờ tỉnh lại nữa.Ông ra đi một mình nhưng ít thường xuyên hơn.Một ngày kia khi cúi xuống gỡ cọng dây thun vướng vào ngón chân,ông hoa mắt ngã ngay xuống lòng đường...Bác sĩ kết luận ông bị gãy xương bả vai và xương chậu,có thể sẽ lâu hồi phục.Sức khoẻ ông yếu dần,các bệnh cơ hội thừa lúc đó tấn công.Ông lìa đời khi tuổi vừa qua 104.
Bên nhà kia bà cụ hơi thở lúc còn lúc mất,các con cháu tụ họp nhau đọc kinh,khấn cầu...Bà tắt hơi đi theo ông sau một ngày.Bên cõi vĩnh hằng hai người chắc vừa gặp lại nhau
" Ông lại không đội nón nữa rồi ? "


( viết theo một câu chuyện có thật )


( Phuocluonghuu )

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

NGHĨ VỀ NGÀY VU LAN THÁNG 7

Tháng Bảy Âm lịch bên tôn giáo bạn dành riêng để báo hiếu Cha Mẹ hay còn gọi là Lễ Vu Lan.Chúng ta hãy tìm hiểu ngày Lễ này qua bài viết của bạn A.N ( pháp danh Chơn Hiền )
Hằng năm, Phật giáo có 4 ngày Rằm lớn vào các tháng Giêng( rằm Thượng ngươn),  rằm tháng Tư (tức Lễ Phật Đản sinh),  rằm tháng Bảy ( Lễ Vu Lan) và Rằm tháng Mười( Hạ ngươn) Nhưng có lẽ Rằm tháng Bảy là ngày Rằm được rất nhiều Phật tử cũng như người dân xem trọng và tham gia tổ chức cúng tế nhiều nhất. Vu lan là gì? Vu Lan hay nói đủ là Vu Lan bồn có nguồn gốc từ chữ phạn Ullambana, dịch sang Hán ngữ là Giải đảo huyền, tức là gỡ khỏi nạn treo ngược–theo nghĩa tiếng Việt. Mà hiểu rộng ra là nhờ vào sự thành tâm chú nguyện của Thập phương chư Tăng mà chúng ta có thể cứu được cha mẹ, tổ tiên và những vong linh khác được siêu thoát .Theo Phật thoại: Tôn giả Mục Kiền Liên là một trong những đệ tử xuất chúng của Ðức Phật. Dù đã là một bậc A la hán, đệ nhất thần thông nhưng không vì thế mà Ngài quên đi nghĩa vụ của một người con đối với cha mẹ. Một lần, dùng tuệ nhãn quan sát khắp “bốn phương tám hướng” Tôn giả Mục Kiền Liên thấy mẹ mình (là bà Thanh Ðề) đang là tội đồ trong ngục A tỳ, thân thể gầy héo, xanh xao, chỉ còn da bọc xương, khổ đau khôn xiết. Dù biết đó là do kết quả của thói tham lam, độc ác, sự dối trá từ thuở sinh thời mẹ đã gây nên, nhưng Ngài vẫn không khỏi thương xót. Dùng thần thông của mình, Tôn giả Mục Kiền Liên mang cơm dâng lên mẹ. Nhưng, do nghiệp ác quá lớn nên bát cơm bà Thanh Ðề cầm trên tay bỗng hoá thành lửa đỏ. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Ngài rất đau lòng, về bạch lại với Phật, mong Ðức Phật cứu vớt để linh hồn mẹ mình được siêu thoát. Cảm động trước tấm lòng hiếu nghĩa của Tôn giả Mục Kiền Liên, Ðức Phật đã chỉ cách để Ngài có thể cứu vớt được mẹ ra khỏi kiếp ngạ quỉ Theo lời Phật dạy, nhằm ngày Rằm tháng Bảy, Tôn giả Mục Kiền Liên lập bồn Vu Lan (chậu đựng đồ lễ cúng dàng),sửa soạn phẩm vật cúng dường Chư Tăng, Nhờ lực gia trì của chư Tăng, Ni phụ giúp cho mẹ Ngài chuyển đỗi tâm ác, thoát khỏi kiếp ngạ quỷ. Các vong linh khác cũng nhờ phúc lành của Chư Tăng mà thoát khỏi địa ngục.. Noi gương hiếu đễ của Tôn giả Mục Kiền Liên, ngày này là ngày gợi lại lòng hiếu thảo của người con Phật.nên gọi là ngày báo hiếu., ngày nay học theo gương của Ngài. thường những khi tụng kinh ta hay niệm "Nam mô Đại hiếu Mục Kiền Liên Bổ tát" là vậy. Hàng năm, cứ đến ngày Rằm tháng Bảy các tín đồ, Phật tử khắp nơi lại tưng bừng tổ chức ngày lễ Vu Lan với tín tâm cầu nguyện cho cha mẹ, ông bà, tổ tiên mình sẽ được thoát khỏi tội đồ, nương theo đó những vong linh khác cũng được siêu sinh, nên dân gian cũng gọi là ngày “ xá tội vong nhân”
Ngày lễ Vu Lan là dịp “nhắc nhở” các thế hệ con cháu chúng ta nhớ tới công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ, ông bà, tổ tiên cũng như những đóng góp to lớn của các anh hùng dân tộc, những người có công với đất nước. Ðồng thời giúp chúng ta tiếp cận được những ý nghĩa giáo dục đầy nhân bản của văn hoá Phật giáo đó là “Từ, bi, hỷ, xả”, “vô ngã, vị tha”, “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ người trồng cây”...
Không riêng gì với mỗi Phật tử chúng ta, lễ Vu Lan mở ra cả một mùa báo ân, báo hiếu. Báo hiếu ở đây là báo hiếu đối với cha mẹ, không chỉ ở kiếp này mà còn ở nhiều kiếp khác, bởi Phật giáo luôn nhìn nhận con người trong mối tương quan nhân quả, trong vòng nghiệp báo luân hồi. Và cũng chính vì nhìn nhận dưới góc độ đó mà hết thảy mọi chúng sinh trong xã hội đều có mối tương quan với nhau. Ðiều này dẫn đến việc chúng ta phải mở rộng phạm vi đền ân ra tất cả chúng sinh. “Phổ độ chúng sinh”, “cứu nhân, độ thế”, “xá tội vong nhân” nhờ vậy mà được hình thành. Người Việt cử hành lễ Vu Lan nhằm giải tội cho người chết, cầu phúc cho người sống. Ðiều đặc biệt đáng chú ý là ngoài việc cầu siêu cho gia tiên, người Việt còn có lễ cầu siêu cho các cô hồn, u hồn của người khi tại thế đã thất cơ lỡ vận, phiêu bạt bơ vơ, không nơi nương tựa và chịu nhiều oan trái trong xã hội... bằng việc đọc bài văn tế cô hồn trong khi hành lễ. Vậy là tục cúng các cô hồn của người Việt đã giao hoà với tinh thần cứu khổ cứu nạn, cứu nhân, độ thế của nhà Phật làm cho lễ Vu Lan thêm phần phong phú và sống động.
Ngày Rằm tháng 7 còn được gọi là Ngày Phật Hoan  Hỷ, Ngày Tự Tứ bởi ngày nầy đánh dấu kết thúc 3 tháng Chư Tăng khép mình hành trì giới luật và tu tập tinh tấn rốt ráo. Còn Tự tứ là gì? Tự tứ là một thuật ngữ của Phật giáo. Tiếng Phạn là Pravaranà (Bát Thích Bà) cách dịch cũ là Tự tứ, cách dịch mới là Tùy ý. Buổi lễ này được diễn ra vào ngày cuối cùng của 3 tháng an cư kiết hạ, theo luật tiền an cư là ngày 16 tháng Bảy, hậu an cư là ngày 16 tháng Tám, ngày đó mọi người tự nêu ra các tội lỗi mà mình đã phạm phải trước mặt các vị Tỳ kheo khác, và tự sám hối, nên gọi là Tự tứ. Còn gọi là Tùy ý, vì là tùy theo ý của người khác mà nêu ra các lỗi mình phạm phải, nên gọi là Tùy ý. (Từ Điển Phật Học Hán Việt trang 1447) .. Đây là một buổi lễ mà chư tăng, ni sau 3 tháng an cư kiết hạ, ai có lỗi lầm gì phải tự phát lồ sám hối trước đại chúng. Hoặc đại chúng thấy, nghe, hay nghi vị nào đó có phạm tội lỗi, thì có thể chỉ bảo cho vị đó sám hối.
Quả đây là một tinh thần tự giác cao độ của đạo Phật. Thông thường, ai cũng che đậy những lỗi lầm của mình, ít ai  dám phơi bày cái lỗi lầm của mình cho người khác biết. Bởi thế có câu: “Xấu che, tốt khoe.”
Ngược lại, đằng này chư tăng, ni không vì tự ái bản ngã cá nhân, mà tự thổ lộ những điều sái quấy của mình trước mặt mọi người. Bởi do sự thành thật chỉ lỗi cho nhau trong tinh thần hòa ái, tương kính, nên chư Phật trong mười phương hết thảy đều hoan hỷ. Do đó, nên ngày này còn gọi là Ngày Phật hoan hỷ là như thế.
Ngày Vu Lan với tục gắn hoa hồng.
Tục cài hoa hồng vào mùa Vu Lan báo hiếu bắt đầu ở nước ta vào năm 1962, xuất phất từ câu chuyện khi thiền sư Nhất Hạnh sang Nhật Bản và được các sinh viên Nhật Bản cài lên áo một bông hoa Cẩm chướng màu trắng trong Ngày Mẹ (Mother’s day) của người Nhật Bản. Năm đó, thiền sư Nhất Hạnh phổ biến đoản văn “Bông hồng cài áo” về tục lệ cài hoa lên áo của người Nhật Bản như sau:
"...Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ ( Mother"s Day ) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng.Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan”
Từ năm 1962, các Chùa tổ chức lễ Vu Lan thường kèm theo buổi lễ gắn hoa lên áo tặng cho các Phật tử. Màu hoa hồng tượng trưng cho những ai còn mẹ và hoa trắng dành cho người không còn mẹ đã đi vào lòng người con Phật với bao niềm hạnh phúc và nhớ thương từ đấy.
 Ý nghĩa ngày Lễ Vu Lan và sự kính tin của người dân Việt cũng như Phật tử rất đáng trân trọng và sẽ càng được trân trọng biết mấy nếu được chúng ta thực hiện trong tinh thần của một người con Phật, hành lời Phật dạy một cách đúng Chánh Pháp, sẽ đẹp hơn lên trong mắt mọi người nếu không bị những lệ tục từ xưa mang màu sắc mê tín, rườm rà như cỗ bàn linh đình và hóa vàng mã cho người chết một cách lãng phí, vô ích như đa số người vì thiếu hiểu biết đã tưởng đấy là một trong những cách thể hiện gương hiếu hạnh của Phật giáo. Mong sao dần dần những hủ tục nầy sẽ được xóa bỏ trong cộng đồng, và ngày lễ Vu Lan, ngày Rằm tháng Bảy  sẽ đẹp lên bội phần trong đời sống tinh thần của người  dân Việt.
                                                                                        AN_18/08/2013.


Bên Giáo hội Công Giáo chúng ta,sự cầu nguyện cho linh hồn những người đã mất được tiếp diễn hằng ngày qua các Thánh Lễ.Đặc biệt chọn ngày 02 tháng 11 trong năm để tưởng nhớ đến linh hồn những người đã khuất,người thân hay ông bà cha mẹ đã qua đời.Ngày đó được gọi là LỄ CÁC ĐẲNG

Lễ Các Đẳng (hoặc "Lễ Các Đẳng Linh Hồn", "Lễ cầu cho các tín hữu đã qua đời") là một ngày lễ quan trọng trong Kitô giáo Tây phương, chủ yếu là Giáo hội Công giáo Rôma, được cử hành vào ngày 2 tháng 11 hằng năm, ngay sau ngày Lễ Các Thánh. Một số giáo hội thuộc cộng đồng Anh giáo và các giáo hội Công giáo Cổ cũng cử hành lễ ngày.
Theo giáo lý của Giáo hội Công giáo Rôma, linh hồn của các Kitô hữu khi chết sẽ phải chịu các án phạt cho những tội lỗi mà họ đã phạm khi còn sống ở trần gian. Tùy theo sự phán xét của Thiên Chúa, nếu trọng tội thì họ sẽ bị phạt vào hỏa ngục mãi mãi, nhưng nếu tội nhẹ thì bị đưa vào tình trạng thanh tẩy gọi là luyện ngục, sau khi thanh tẩy hết tội lỗi sẽ được lên Thiên đàng. Không ai biết rõ thời gian mà một linh hồn phải thanh tẩy là bao lâu, nhưng tín hữu Công giáo tin rằng, người còn sống ở trần gian hoặc người đã được lên thiên đàng đều có thể hiệp thông xin Thiên Chúa xá tội và giảm án phạt cho các linh hồn ở luyện ngục bằng việc cầu nguyện và xin lễ. Việc này có thể làm bất cứ lúc nào nhưng ngày Lễ Các Đẳng là hoạt động trọng thể cao điểm.
Trong ngày Lễ Các Đẳng, tín hữu thường đi tham dự Thánh lễ, viếng nhà thờ, đọc kinh cầu nguyện tại nghĩa trang.
( Theo WIKIPEDIA )


( NGƯỜI GIÁO DÂN )

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

TRẺ THƠ ƠI ! TỪ NGÀY MẸ CHO MANG NẶNG KIẾP NGƯỜI

Một ngày tràn nắng, tôi theo đoàn đi làm từ thiện. Một trong những nơi chúng tôi dừng chân là Mái ấm Tín Thác, nơi nhận nuôi những đứa trẻ bị bỏ rơi ngay khi lọt lòng mẹ. Thật nhiều nỗi niềm, thật nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn nhau… Và những giọt nước mắt cứ chực trào rơi..
Mái ấm đang nhận nuôi 53 trẻ. Tùy theo lứa tuổi mà chia thành 4 phòng chăm sóc khác nhau. Có một phòng dành riêng cho trẻ sơ sinh đến 2 tháng tuổi, tuy nhiên vẫn lạc lõng một bé gái đã 4 tháng tuổi đang được xếp chỗ ở đây. Bé được các masouer đặt cho một cái tên thật đẹp: Diễm My; các masouer còn gọi đùa là “My già”. Hàng ngày các masouer thay nhau chăm sóc, nuôi dưỡng các bé luôn sạch sẽ và khỏe mạnh.
Chúng tôi đến khi hầu hết các bé đều đang ngủ trưa. Riêng bé Diễm My đã dậy và vừa được tắm rửa mát mẻ. Tôi đón bé hồn nhiên vào vòng tay âu yếm của mình. Như một lẽ thường tình, như một khát khao rất tự nhiên của một con người, bé choàng tay qua cổ tôi và cười tươi – nụ cười trong sáng của một thiên thần bé bỏng. Tôi yêu bé, tôi yêu tất cả những đứa trẻ ở đây. Tôi muốn làm một điều gì đó lớn hơn, nhiều hơn nhưng tôi biết sức mình hạn hẹp, bàn tay mình bé nhỏ quá. Tôi làm được gì đây?? Xót xa và bế tắc.
Những bà mẹ trẻ vị thành niên - những cô bé ham vui lỡ lầm hay những bà mẹ trót vỡ kế hoạch hóa gia đình, họ đã nghĩ gì khi bỏ rơi các bé ngay sau khi các bé chào đời (?!) Không ai trả lời, không ai biết họ nghĩ gì… Chỉ biết rằng, có người nhặt được các bé từ trong bãi rác cạnh bệnh viện, từ một góc phố hay ven con đường mòn nào đó. Khi ấy, có bé được cẩn thận quấn cho chiếc khăn lông nhưng có bé nằm lạnh lẽo trong một chiếc túi nilon đen – đen thăm thẳm như cuộc đời trót được sinh ra mang kiếp một con người nhưng ngoài ý muốn của mẹ nó, cha nó hoặc cả hai. Tôi nghe souer Hường, người phụ trách Mái ấm kể, thậm chí có bé còn bị bỏ vào túi nilon rồi treo trên cánh cổng Mái ấm. Sáng ra, các masouer thấy và mang vào chăm sóc.
Thật sự, tôi không biết trách ai nhiều nhất, song thật đau xót khi nhìn những đứa trẻ bị bỏ rơi. Cứ tưởng tượng, nếu như các bé không được phát hiện kịp thời và không gặp những người sẵn lòng cưu mang thì các bé sẽ ra sao nhỉ? Đã có trường hợp một bé trai sinh ra cân nặng tới 3.2 kg bị vứt bỏ, khi có người nhìn thấy thì chỉ còn thoi thóp thở và bé cố tồn tại trên cuộc đời vốn thật tàn nhẫn này thêm một ngày rồi mới chịu ra đi…
Cùng ngày, tôi theo chân cả đoàn và Souer Hường ra nghĩa trang Thanh Xuân, đến một khoảnh đất nhỏ Mái ấm mua dành riêng cho những thai nhi xấu số. Mới hơn hai năm trời mà nghĩa trang đón nhận gần 3000 sinh linh bé bỏng. Những ngôi mộ bé tí nằm san sát bên nhau được đánh theo số thứ tự và kèm theo một tên thánh đỡ đầu.
Những ngọn nến trắng thắp lên rồi lại dạt theo gió, cuốn theo hương hoa café bay đi. Chúng tôi muốn dành cho các bé – có bé đã thành hình hài, có bé chưa kịp xác định giới tính, một chút ấm áp của ngọn lửa trái tim, một chút hương đời với những đóa hoa thắm màu vàng của nắng… Thương lắm! Chúng tôi ai cũng nghẹn ngào. Ngay trưa ấy, tôi cũng tự tay mình đặt một hài nhi xuống đất nông lạnh lẽo, sau một nghi lễ đơn giản với kinh Lạy cha, ba kinh Kính mừng và kinh Sáng danh cùng với một chút nước thánh tiễn các bé về với nước Chúa an bình, độ lượng. 
Suốt những ngày sau đó, tôi mất ngủ và bất an trầm trọng. Có lúc thiếp đi, tôi nhìn thấy các bé đang nô đùa với nhiều thiên thần vây quanh; có lúc tôi lại thấy níu tay tôi khóc; có lúc lại vòi vĩnh tôi cùng đùa chơi với chúng … Có lẽ là do sự nhạy cảm của tôi thôi!
Rồi những lần trở lại sau đó, vẫn cảm xúc rưng rưng, vẫn nỗi nghẹn ng ào từ trái tim...
Bé út Anh Kiệt đã lớn hơn, anh hai Đạt đã chuẩn bị vào học lớp một... Mái ấm đã được nhiều mạnh thường quân trong và ngoài nước tài trợ nên khang trang, đầy đủ hơn. Nhưng tôi hiểu, về tinh thần thì chẳng bao giờ đủ cho các bé. Tôi không thể ôm hết một lúc từng đó đứa trẻ để được truyền hết hơi ấm trái tim mình, nhưng một niềm hạnh phúc lan toả rất nhẹ nhàng khi từng đôi tay bé bỏng choàng thật chặt cổ "mẹ TN" vòi vĩnh được bế lâu hơn một chút...
Tôi vẫn thầm cầu nguyện mỗi tối và ước mong sự bình an đến với tất cả mọi người…Tôi ước nguyện đừng có nhiều đến thế những bé thơ bị bỏ rơi. Tôi ước nguyện những người mẹ hãy “người” hơn; những thiếu nữ mới lớn thôi đùa cợt với tình yêu, thôi hiếu kỳ với một “trò chơi lớn” của cuộc đời mỗi người…
Cuộc đời vốn dĩ không nhẹ nhàng như ta tưởng, thì đừng làm nó nặng nề hơn. Bầu trời chưa bao giờ chỉ ngát một màu xanh, vấn vương đâu đó những sợi mây xám buồn, hoặc sẵn sàng vần vũ mây đen đầy bão tố; thì đừng pha mực tô thêm gam màu tối…
Và tôi biết, đó vẫn chỉ là điều ước – không phải là điều ước cuối cùng.
Dòng chảy cuộc sống đang cuốn phăng tất cả và hình như nhiều người cũng đang sống vội…



TN - một ngày mưa
Hình ảnh: TN

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

NHỘT QUÁ !

Cha mới lên ngôi giáo hoàng mấy ngày mà chúng con thấy nhột quá. Báo đài càng khen cha nhiều chừng nào, chúng con càng nhột chừng đó. Chúng con không thể nào bịt miệng được báo đài. Chúng vớ được đức tính lạ, chúng ra rả suốt và dù một người có đui điếc thế nào, cứ nghe, cứ đọc bài vở về cha thì họ không thể nào không so sánh chúng con. Này nhé:
Cha đi xe buýt, chúng con đi xe hơi xịn. Quận lỵ chúng con không có đường xá tốt để đi, chỉ cần đi xe hai bánh là được rồi, nhưng chúng con cũng thượng lên xe 4 bánh, lại còn thích mua xe Đức. Chưa mua được xe Đức lòng còn ấm ức. Khi xuống xe, lại có người chạy nhanh xuống mở cửa. Chúng con chẳng mắc cở gì cha ạ. Kệ, giáo dân cày bừa thì đó là việc của họ, chúng con lo việc trên trời!
Cha ở nhà tầm thường, chúng con ở nhà cao cửa rộng. Khi mới chịu chức, mới đi xứ, việc đầu tiên là chúng con xây nhà thờ, nhà xứ. Của đáng tội, giáo dân thương chúng con lắm, chúng con chỉ cần đăng đàn khơi lên niềm tự hào có một giáo xứ đẹp là bổn đạo người giúp công, người giúp của, chúng con có cơ ngơi tốt đẹp. Kệ, có thực mới vực được đạo. Chúng con khổ cực lâu rồi.
Cha tự nấu ăn, chắc cha có nhiều nữ tính, đàn ông chúng con không ai vào nhà bếp. Bà bếp phải thay đổi món thường xuyên mà cha ơi, không nói, các bà giáo hữu cũng tự động đến nấu. Đồ ăn chúng con ăn không hết. Chúng con chưa có văn hóa từ chối. Cha trốn các bữa tiệc linh đình, dùng thì giờ đó để đi thăm giáo dân nghèo. Còn chúng con... ai quên mời là khốn cho họ!
Cha ngồi ở hàng cuối, khi nào đi họp chúng con cũng ngồi theo phẩm trật. Quen rồi cha ạ! Thói quen làm nên cá tính. Con đứng hạng nhất trong giáo xứ thì phản xạ tự nhiên của con là lên ghế nhất. Xuống ngồi hàng dưới là phản đổi cả một phong cách sống... Khó quá cha ơi! Ngựa theo đường cũ! Với lại thói quen này không có trong bản chất. Bây giờ mà con giả bộ xuống ngồi hàng cuối, chính con cũng cảm thấy lúng túng.
Cha tự làm lấy hết các công việc. Tự điện thoại (không nhờ thư ký) đến văn phòng cha giám tỉnh để chào cha giám tỉnh. Chúng con có thư ký làm hết. Với lại nhiều khi chúng con cũng không nghĩ đến chuyện chào thuộc cấp, họ phải đến chào mình trước.
Không phí phạm, cha dặn em ruột của cha ở nhà, đừng qua Rome dự lễ lên ngôi của cha, cha dặn các giáo hữu Á Căn Đinh đừng qua Rome , để dành tiền đó cho người nghèo. Chúng con gởi giấy mời khắp xứ, khắp tỉnh hết cha ơi. Ai không đi dự là chúng con vô sổ đen. Chờ đó... Rồi thì thuộc hạ chúng con làm việc rất sáng tạo, họ nghĩ đủ cách làm vui lòng khách đến, làm vừa lòng khách coi. Lắm lúc chúng con cũng bắt chước vua Tàu, mình ngồi trên ngai chễm chệ xem bọn con nít múa. 10 năm, 25 năm, 50 năm... một đời một lần, không làm thì còn dịp nào để làm? Tốn kém là chuyện nhỏ cha ạ. Chúa Giêsu cũng có nói người nghèo thì lúc nào cũng còn đó... Còn vuột dịp 25 năm uổng lắm cha ạ! Giáo xứ kia còn làm hoành tráng hơn con nữa đó. Với lại con cũng không biết có sống thêm 25 năm nữa để làm 50 năm không. Cha thông cảm nhé.
Cha tự trả tiền phòng. Chuyện lạ với chúng con! Các đại gia trong giáo xứ dành làm hết mấy chuyện này, không có đại gia thì trung gia, không trung gia cũng tiểu gia. Chúng con quen rồi, gần như không bao giờ xuất tiền riêng để chi vào một việc gì hết. Chuyện này không có trong văn hóa tiêu pha của chúng con. Đi ăn, đổ xăng, mua thuốc lá, mua rượu, mua đồ lặt vặt... trừ khi chúng con đi một mình; một khi chúng con đi chung với người thứ hai thì không bao giờ chúng con móc ví hết. Tụi chúng con tối thiểu một người cũng có vài điện thoại cầm tay, vài iPod... Không nhận giáo dân cũng dí vào tay, cái này đời mới hơn này, cái này nhiều chức năng hơn nè... Con mà dùng quà của ai thì người đó hân hạnh, mừng lắm lắm, từ chối sao đành. Chúng con lại nghĩ từ chối là chạm đến đức ái.
Cha có óc hài hước. Hài hước là đặc nét của người có óc thông minh cao độ. Không dễ cha ơi! Con không được thông minh, con không dám cười trước người khác. Lâu dần không cười thì thành nghiêm, đừng ai giỡn trước mặt con. Cha ơi, chúng con có những người không nhếch được một nụ cười, đến mức giáo dân thầm thì sau lưng, ai bắt cha đó đi tu mà trông khổ ải thế. Chẳng ai hết nhưng chúng con không vượt lên được số phận, bởi vì chúng con nghĩ số phận bắt mình đi tu!
Có một chuyện con chưa hiểu cha ạ. Khi vào y khoa, phải thi tuyển rất khó, phải là những người rất giỏi mới đậu; nhưng khi ra hành nghề, tìm một bác sĩ giỏi rất khó cha ạ. Muốn vào chủng viện cũng phải có một trình độ thông minh, thánh thiện trên trung bình nào đó, nhưng khi ra làm cha, tìm một cha giỏi và thánh thiện thì cũng khó như Diogène đốt đuốc ban ngày đi tìm người. Vì sao cha vẫn giữ thông minh và thánh thiện lâu như vậy, đó là câu hỏi mà khi có dịp con sẽ hỏi cha. Con biết cha sẽ trả lời cha dùng thông minh thánh thiện của quả tim. Nhưng chúng con, chúng con cũng có những người có quả tim tốt vậy mà sao giáo dân than phiền rằng họ không có được một mục tử thánh thiện.
Cha đơn giản, chúng con rắc rối cầu kỳ. Chúng con vừa chịu chức là bố mẹ chúng con - dù còn trẻ - đã vội lên chức ông cố, bà cố và họ thích lắm vì được vị vọng, được nhiều bổng lộc. Chính chúng con cũng chưa hiểu vì sao có văn hóa lên chức cố như vậy. Cha là linh mục chứ cha có phải là cha gia đình đâu mà cha mẹ lên chức ông bà cố có cháu, có chắt.
Cứ mỗi lần cha đi ra ngoài, gặp gỡ ai đó là mỗi lần cha tạo một sự kiện mới. Hôm thứ bảy 16-03-2013, cha đi gặp 3000 ký giả, ngay lập tức họ khen cha là bậc thầy của truyền thông. Được ký giả Tây phương khen không phải dễ. Họ không có văn hóa nhận phong bì. Họ là những người bỏ lên bàn cân cân từng chữ trước khi hạ bút và họ khen ngay “cha đã tìm đúng chữ để nói chuyện với ký giả.”
- " Từ khi Đức Giáo hoàng Bênêđitô từ chức, các bạn có nhiều việc để làm hen, tôi cám ơn các bạn đã làm việc rất chuyên nghiệp." 
Xong! Thu được cảm tình rồi (biết nghĩ đến người khác trước...)! Sau 15 phút nói chuyện, cha được 3000 ký giả vỗ tay “Đức giáo hoàng muôn năm! Viva il papa!” đúng kiểu các buổi hòa nhạc rock! 
Được con cái thương rồi, cha như người cha nhắn nhủ con: “Nhớ nhé, chú ý đến sự thật, đến cái thiện, đến cái đẹp nhé. Chính lúc đó, lúc con cái đã lắng nghe, cha mới kể chuyện mật viện và lựa chọn tên Phanxicô: “Khi tình thế trở nên nguy hiểm vì số phiếu sắp đến bờ. Đến khi nguy hiểm thật sự, bạn thân của tôi là Hồng y người Brasil, cha Hummes, ngài ngồi bên cạnh ôm tôi thật lâu để nâng đỡ tôi: “Đừng quên người nghèo nghe”, tôi nghĩ ngay đến Phanxicô Át-xi-di, đến chiến tranh. Phanxicô là nghệ nhân của hòa bình. Và cái tên Phanxicô đến ngay trong quả tim tôi.” Và thế là cả phòng xúc động ngay lập tức.
Có hơn 3000 ký giả nhưng chỉ có hơn một trăm ký giả bốc thăm trúng để lên chào cha. Ai có vẻ như muốn quỳ gối là cha đỡ lên ngay, và cũng tỏ ra không muốn để bị hôn nhẫn.
Trọng kính cha, chúng con biết chúng con để cả đời cũng không học xong gương của cha. Xin cha ôm chúng con vào lòng, cầu nguyện cho chúng con.

De Mateo


Tác giả bài viết này là địch ở trong nhà ta ! Viết trúng ngay chóc .!

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

NỒNG NÀN GIÁNG SINH


Lúc này không khí Giáng sinh đã ngập tràn khắp nơi trong Thành phố Vũng Tàu.Rõ nét nhất là các khách sạn, nhà hàng,quán Cà phê... đều được trang hoàng rực rỡ bằng các cây thông, ông già Nô en,hang đá,những mô hình đặc trưng về Nô en thật dễ thương và lộng lẫy khiến người người nô nức  hơn.Giáng sinh bây giờ không chỉ dành riêng cho người có đạo mà người ngoại đạo cũng vui chung.Giáng sinh lại gần với Tết Dương lịch nên chuyện cùng đón ngày Chúa sinh ra đời rồi vui năm mới đã thành thông lệ.Tôi thì  dù mình không có đạo cũng rất vui mừng và lâng lâng với những niềm vui trong tiếng nhạc Giáng sinh an lành.Yên bình hạnh phúc đã là tất cả mong ước của mọi người.
Ngày các con tôi còn nhỏ, chúng vẫn thích được ông già Nô en tặng quà sau một đêm ngủ dậy.Và tôi luôn đóng vai Ông già Nôen thân thương ấy lén đặt lên đầu giường của các con món quà nhỏ được gói giấy hoa,cột nơ đỏ, phần lớn là một quyển sách truyện hay, vài viên kẹo ngọt hay con búp bê, gấu bông nhỏ bé tùy theo khả năng tài chính mình lo được,vậy mà các con tôi rất thích, chúng sống trong ước mơ đơn sơ ấy cho đến khi lớn lên và luôn thắc mắc vì sao ông già Nô en quá tài,tâm lý, biết rõ ước mơ của mình đến thế.Nhìn con vui sướng mà tôi cảm động.Ngày thơ ấu,tôi không năm nào được ông già Nô en cho quà dù mỗi lần đến Giáng sinh tôi vẫn luôn đến trước hang đá, nhìn lên tượng Đức Mẹ cầu xin những ước mơ nhỏ nhoi đời thường mình mong muốn và tạm yên tâm là lời cầu xin của mình sẽ được ghi nhận.
Lớn hơn, tôi hiểu thêm cuộc sống khó khăn của ba mẹ phải nuôi bầy con ăn học,phải vất vả sớm hôm...không thể chăm sóc khoảng trời cổ tích mà tôi lãng đãng mong chờ.Tôi vẫn lớn lên,vẫn xem Giáng sinh như dành riêng cho mình,mơ mộng đủ điều và lang thang cùng bạn bè vào những đêm Thiên Chúa giáng trần ban ơn lành xuống khắp thế gian, tôi cũng tay trong tay với hắn hẹn hò và nghe sâu thẳm trong hồn,trong trái tim mình chút gì đó lâng lâng khi mùa xuân đến vội!Thủa ấy,Đêm giáng sinh nào tôi cũng làm thơ, viết những bài văn nguyện cầu hòa bình, đứng lặng trước biển mà nghe ầm ào sóng vỗ, nghe trái tim mình thổn thức khi không có hắn kề bên, khi tôi phải chia xa hắn vĩnh viễn,buồn tênh.
Chiến tranh khốc liệt đe dọa tất cả chúng tôi thời đó,hạnh phúc là xa xỉ kèm theo những cuộc chia lìa.Tôi chỉ biết cầu xin bình an vào đấng tối cao mà mình tin tưởng.Kể cũng lạ, dù ngoại đạo nhưng tôi vẫn thích câu: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời,bình an dưới thế cho người thiện tâm” để yên chí  về một phép mầu nào đó,hễ ai thiện tâm đều được bình an,đơn giản mà sâu lắng.Rồi cuộc đời xô đẩy, những bôn ba gắn liền gian nan cuộc sống khiến tôi mải mê tìm mãi chuyện đời dâu bể, bạn bè cứ xa dần...mấy mươi năm sau gặp lại,tôi hiểu được cạnh bên mình còn có một khung trời bạn bè xưa thời đi học,gặp lại nhau chỉ nhắc chuyện lớp học, sân trường, thầy cô và những giờ học khó quên đã thành kỷ niệm. 
Vũng Tàu thay đổi nhiều đẹp tuyệt,nhưng biển nghìn đời vẫn cũ, vẫn sóng mênh mông gieo mãi trong hồn tôi kí ức nhớ nhung.Ngôi giáo đường nay đã già và những hàng cổ thụ bị bão quét còn lơ thơ vài gốc nhìn thật buồn như tôi mỗi lần có dịp đi ngang nơi ấy.Thoắt đó mà tôi đã trở thành người cao tuổi hay đứng lặng nhìn cảnh cũ mà lãng đãng chuyện xa vời.Ừ, bất chợt tôi nhớ mấy câu thơ: của Bà Huyện Thanh Quan trong bài thơ Thăng Long Hoài Cổ ngày xưa đã học:
“Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương”
Càng đọc càng thấm thía về đời người mong manh và những kỷ niệm bỗng chốc là dĩ vãng xa xôi.Đời thay đổi đến chóng mặt,đó là lẽ thường tình mà sao tôi vẫn cứ vấn vương để trăn trở hoài cho những ước mơ tuổi trẻ đã tạm quên do những chi phối nghiệt ngã đến nay vẫn chỉ là mơ ước.Thêm một mùa Giáng sinh nữa lại về,tóc trên đầu đã có nhiều sợi bạc!những nếp chân chim đã tìm đến tự bao giờ trên gương mặt luôn khắc khoải lo âu.Tôi chợt thảnh thốt thấy mình vẫn chưa được bình yên,vẫn còn bôn ba và nhìn quanh bạn bè cũng thế.Chao ơi!có những đêm dài thức trắng để làm việc mong tìm được chút nhẹ nhàng cuộc sống, tìm chút tươi vui giữ mãi nụ cười coi vậy mà cũng khó quá chừng dù đã khá quen từ lâu,từ lâu khi tuổi mình mới đôi mươi,nay con cái đã sắp ba mươi đấy thôi.
Có lẽ con người hay tham lam trong đó có tôi, tham hoài một cuộc sống bình yên, tham hoài một điều an vui, no đủ khó nói!Để mỗi lần Giáng sinh về dù là ngoại đạo tôi cũng nguyện cầu sao cho nồng nàn yêu dấu đừng mất đi và con người mãi yêu thương nhau trong niềm tin yêu về đấng cứu thế cao cả cứu rỗi chúng sinh được an lành trong cuộc sống.Giáng sinh lúc nào cũng nồng nàn trong tôi,nhẹ như hương hoa hạnh phúc,  như nắng ấm xua tan màn đêm băng tuyết của mùa đông cho mùa xuân về ngự trị.Văng vẳng đâu đây ca khúc "Đêm Thánh vô cùng" khiến lòng người ấm áp bình yên và tôi lại đón thêm mùa Giáng sinh khi tuổi đã hoàng hôn.
Thân chúc các bạn mùa Giáng sinh an lành,hạnh phúc,bình yên, tràn ngập yêu thương các bạn nhé!
PHAN THỊ VINH

Lời giới thiệu :
Chị Phan Thị Vinh là một nhà văn,một nhà biên kịch,cựu giám đốc một Trung Tâm Văn Hóa trong Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu của chúng ta.Chị không phải là một tín đồ của đạo Thiên Chúa nhưng chị có một niềm tin mãnh liệt nơi Đức Mẹ.Niềm tin của chị đôi khi làm chính chúng ta cũng phải suy nghĩ.
Chị Phan Thị Vinh đứng bên phải Cha Chánh Xứ